Lời giải này dựa trên các tiền đề:

Thứ nhất, các nước Âu, Mỹ, Nhật Bản là những nước kinh tế phát triển nhất, giàu có nhất.

Thứ hai, vì những nước đó kinh tế phát triển nhất, giàu có nhất nên hiển nhiên mô hình kinh tế của họ là đúng đắn nhất.

Thứ ba, về tố chất, người Việt Nam không hề thua kém (đúc kết qua quá trình làm việc cùng họ của Việt kiều).

Lời giải này được rất nhiều người tin là con đường duy nhất, đúng đắn đưa Việt Nam thoát nghèo, nhưng thực tế mấy chục năm qua đã có rất nhiều nước châu Phi, Nam Á, ASEAN đi theo con đường này, nhưng đất nước họ vẫn loang quanh, luẩn quẩn ở mức thu nhập trung bình.

Philippines là một ví dụ điển hình. Họ học mô hình của Mỹ.

Theo đó, Chủ phủ dân chủ mô hình Cộng hòa lập hiến (Cộng hòa Philippines) với Tổng thống là Nguyên thủ quốc gia, Tổng Thư lệnh các lực lượng vũ trang, nhiệm kỳ 6 năm, được bầu theo phương thức phổ thông đầu phiếu, người dân bầu trực tiếp Tổng thống, Tổng thống thành lập Nội các.

Lưỡng viện Quốc hội Philippines gồm có Thượng viện và Hạ viện, các Thượng Nghị sĩ được dân bàu và có nhiệm kỳ 6 năm.

Quyền tư pháp được trao cho Tối cao Pháp viện, bao gồm một Chánh án tối cao và 14 thẩm phán. Họ đều do Tổng thống bổ nhiệm từ danh sách do Hội đồng Tư pháp và Luật sư đệ trình.

Ở thời điểm năm 1960, trong ASEAN, kinh tế Philippines đã vượt Việt Nam, Indonesia, Thái Lan, Myanmar, Campuchia, Lào. Thế nhưng đến nay kinh tế Philippines đã bị Indonesia, Thái Lan vượt qua và chỉ còn hơn Việt Nam chúng ta có 1,36 lần.

Bangladesh là ví dụ thứ hai. Họ học mô hình của Anh.

Đa đảng: bao gồm Đảng Quốc gia Bangladesh (BNP), Liên đoàn Awami Bangladesh, Đảng Hồi giáo Jamaat-e-Islami Bangladesh và Islami Oikya Jot, Đảng Jatiya…

Mô hình dân chủ nghị việt: Tổng tống là Nguyên thủ quốc gia, Tổng thống được cơ quan lập pháp bầu ra với nhiệm kỳ 5 năm. Chính phủ gồm các Bộ trưởng do Thủ tướng lựa chọn và do Tổng thống chỉ định.

Hệ thống một viện với hơn 300 thành viên Quốc hội do dân bầu với chỉ một đại biểu cho mỗi khu dân bầu cử có nhiệm kỳ 5 năm. Quyền bỏ phiếu phổ thông cho mọi công dân từ 18 tuổi.

Năm 1960, GDP đầu người của Bangladesh gần tương đương Việt Nam, thế nhưng hiện GDP đầu người của Bangladesh chỉ bằng 57% của Việt Nam.

(Còn nữa)