Tuy nhiên, do một số khó khăn cố hữu như: Một số tuyến du lịch đầu tư nâng cấp còn chậm vì vướng cầu, đường (như tuyến đi Củ Chi vướng cầu Bình Lợi và đường sắt); Hệ thống cảng, bến sông chưa nhiều, đủ diện tích và quy mô tương xứng với tốc độ phát triển các lại tàu, thuyền, ca nô, du thuyền; Quỹ đất xây dựng hạ tầng cảng, bến ngày càng ít... đã khiến du lịch đường sông TP HCM “tắc” gần 20 năm qua.

UBND TP HCM vừa ban hành kế hoạch phát triển du lịch đường thủy TP HCM giai đoạn 2017- 2020, mục tiêu đến năm 2020, sẽ có ít nhất 7 chương trình du lịch đường thủy được đưa vào khai thác trên các tuyến sông, bao gồm Sài Gòn, Đồng Nai, Nhà Bè, Soài Rạp, Lòng Tàu và các tuyến kênh nội đô. Số lượng khách du lịch đường thủy đến TP năm 2017- 2018 phấn đấu đạt khoảng 450.000 lượt khách/năm và tăng khoảng 15% trong những năm tiếp theo. Song song đó, TP cũng đặt mục tiêu số lượng khách quốc tế đi đường biển đến TP đạt 470.000 lượt/năm trong giai đoạn 2017-2018.

Muốn du lịch đường sông nói chung và bus đường sông phát triển thì Nhà nước cần quan tâm bằng những chính sách cụ thể chứ không nói chung chung như xưa nay.

Cụ thể, một là, Nhà nước cần phải bỏ vốn đầu tư phát triển bến bãi, trợ giá, xây dựng những sản phẩm rõ ràng. Ví dụ, ở Singapore, tàu gỗ chở 40 khách chạy đầy sông còn tại TP HCM thì “lèo tèo”.

Hai là, cần bỏ bớt các điều kiện kinh doanh không cần thiết.

Ba là, làm đẹp hai bên bờ sông như đã làm đẹp ở một số tuyến đường. Tại sao có đường hoa Nguyễn Huệ lại không có sông hoa? Làm được điều này thì đảm bảo sông hoa đẹp và độc đáo không có nước nào sánh bằng.
Bốn là, ngay từ bây giờ Nhà nước cần phải quy hoạch đường sông cho 20 năm sau. Chỗ nào làm công viên, chỗ nào làm khu mua sắm, chỗ nào ẩm thực… cần phải được quy hoạch trước để dành đất.

Năm là, cần có khu lưu trú dọc hai bên bờ sông, từng bước thay đổi thói quen du lịch đường sông.