Có thể nhận ngay ra họ nhờ những cặp môi tô son đỏ chót như một vết thương đẫm máu nằm ngay giữa mặt. Họ chào mời khách qua đường bằng cách thích thú nghiêng nửa thân trên, để phô 2 miếng mồi nhử cái nhìn hâm mộ đầy sống sượng của đàn ông. Từ lâu, mại dâm ở vùng biển này đã có thương hiệu, bền bỉ và nổi tiếng, đi vào thơ ca truyền khẩu: “Không đi không biết Đồ Sơn…”. Đến đẳng cấp ấy thì chẳng bãi biển nào ở Việt Nam sánh được!

Anh bạn Việt kiều có vẻ quan tâm với những thông tin như thế. Anh tò mò muốn vào một động để… xem cho biết! Anh nói ở Paris cũng có phố đèn đỏ. Có không ít người đàn ông thích các cô gái dễ dãi, vì thấy ở họ một sự xoa dịu sau ngày làm việc vất vả mà chắc những người đàn bà thông minh không thể cho họ. Điều họ cần là những cái ôm ấp không có ngày mai, khộng hậu quả, chỉ để giảm stress. Suy nghĩ không phải vô lý. Bởi vì buổi tối ngoại trừ nhậu ra, Đồ Sơn chẳng có chỗ nào để bạn chi tiêu thời gian: Không ca nhạc, không sàn nhảy, không phim ảnh, không hiệu sách, muốn shopping thì chỉ có những người bán hàng rong dai như đỉa.

Chúng tôi gọi xe taxi. Bất cứ xe taxi Hải Phòng nào cũng biết đường đến động điếm Đồ Sơn, như những lái xe New York biết đường đến quán rượu. Xe vừa mở cửa, cô gái tươi cười đã nhanh nhảu tặng cho anh Việt kiều một cái hôn gió có màu vỏ tôm (là màu son môi của cô). Người ta bảo rằng nụ cười của các cô gái không phân biệt giữa người cao và người thấp, người béo và người gầy, chúng chỉ khác nhau giữa người giàu và người nghèo. Các cô gái đều rất xinh. Ngay cả bà chủ vẫn giữ được nét quyến rũ nhục dục, dù nó cũng đang tan dần trong những nếp nhăn.

 Khác với tưởng tượng của tôi, các cô gái không giả bộ ngây thơ như cô gái quê ngày chủ nhật mang gà nhà lên bán chợ tỉnh. Họ có vẻ mặt mãn nguyện và hơi ngẩn ngơ, hé mở đôi môi mòng mọng trông như hờn giận. Chỉ mắt là có tia sáng tinh quái, nhìn thấu túi tiền từng người, như cái máy chụp cắt lớp CT.

Thật lòng tôi cũng không hiểu họ có cảm nhận được nỗi xầu hổ thân xác hay không, vì thấy họ cứ nói cười và hát vô tư bằng cái giọng rè vì thức đêm nhiều. Trong các bài hát của họ có sự ham muốn nóng bỏng của người đàn bà và những vết cắn điên rồ của người đàn ông; Có lời than thở ai cũng đến lúc phải biến mất khỏi cõi đời, đừng để tội lỗi đáng chết nhất chỉ là nỗi buồn làm mình héo hon, mòn mỏi. Nó nhắc nhở trên đại dương có bãi biển nào hạnh phúc hơn là… Đồ Sơn?!

p/Từ lâu, mại dâm ở vùng biển Đồ Sơn đã trở thành thương hiệu, bền bỉ và nổi tiếng...

Từ lâu, mại dâm ở vùng biển Đồ Sơn đã trở thành thương hiệu, bền bỉ và nổi tiếng...

Đêm xuống. Sương mù lãng đãng tựa như hơi thở lạnh lẽo của một mảnh trăng bị mây che khuất. Tiếng biển ầm ì không át được tiếng huyên náo từ một quán ăn đầy những khuôn mặt đờ đẫn, đỏ ửng màu máu bốc hỏa - một nhóm đàn ông phê phê ngồi ăn ghẹ luộc. Giữa những nụ cười nhăn nhở vì được nghe kể câu chuyện tiếu lâm tục tĩu có giọng ai đó: “Biển động thế này làm sao tắm được?”. Một anh chàng rất bé nhỏ, ngồi sau bàn ăn chỉ nhìn thấy mỗi chỏm tóc, bật cười ha hả: “Thằng này điên à, ai đi Đồ Sơn để mà tắm biển?”. Trong một cuộc vui gần tàn, một vị cán bộ Đồ Sơn nửa đùa nửa thật nói với chúng tôi: ”Các bác (nhà báo) nói in ít thôi (về nạn mại dâm), để khách họ còn đến với Đồ Sơn chúng em!”

Kỳ IV: Tại sao thế Đồ Sơn ơi?

Bạn đang đọc bài viết Đồ Sơn biển ngủ Kỳ III: “Đặc sản” Đồ Sơn tại chuyên mục Thị trường - Sản phẩm của Báo Diễn đàn doanh nghiệp. Liên hệ cung cấp thông tin và gửi tin bài cộng tác: email toasoan@dddn.com.vn, hotline: (024) 3.5771239,