Và mới đây là một đề xuất táo bạo – nên bỏ cấp Phòng giáo dục và đào tạo cấp quận, huyện. Chẳng biết nên vui hay buồn, nhưng có một điều chắc chắn là thầy giáo đưa ra đề xuất này phải nghiên cứu rất kỹ, dĩ nhiên điều đó khiến nhiều người sốc, ít nhất là mấy chục ngàn cán bộ Phòng giáo dục cả nước.

Trường sập – một suy nghĩ hiếm khi xuất hiện trong đầu óc mỗi người, Trường học đa số là những công trình kiên cố, được rót hàng tỷ đồng kèm theo đó là vố số ban bệ được cử ra để theo dõi, kiểm định.

Tuy nhiên, đó chỉ là bộ mặt, tuổi thơ mài đũng quần trên ghế nhà trường ai đã từng rảnh rỗi lấy bút ngoáy vào tường thậm chí dùng tay bóc ra những mảng trét bở như khoai lang luộc, vài năm học vách tường lở lói kinh dị, duy chỉ có bộ "xương cốt" không thể biết tốt xấu ra sao. Đó là một câu chuyện dài lắm lắm!

Hiện trường mục nát trong vụ sập lan can trường học ở Bắc Ninh - Ảnh: VOV.

Hiện trường mục nát trong vụ sập lan can trường học ở Bắc Ninh - Ảnh: VOV.

Mảng lan can một ngôi trường ở Bắc Ninh bị sập, nó không chỉ lộ ra những kết cấu cẩu thả mà còn phơi ra một mảng màu xám của ngành giáo dục. Còn bao nhiêu ngôi trường sắp đổ xuống? Chẳng ai biết, nhưng người ta lại biết rất rõ những con số ở thượng tầng, đại loại như đào tạo 9.000 tiên sĩ cần bao nhiêu ngàn tỷ, một đề án dạy và học anh văn cần chi bao nhiêu…

Sau vụ sập lan can một trường học ở Bắc Ninh, một phụ huynh của học sinh bị nạn thốt ra đắng chát: “Đến đứng ở lan can mà cũng sập. Nhà trường quan tâm các em như thế nào mà cơ sở vật chất xuống cấp đến vậy cũng không biết?”. Hay sau cái chết thương tâm của nam sinh Trường Đại học Hutech (TP HCM), người mẹ của nam sinh này cũng đã thốt lên đầy đau xót, “sao con tôi đi học mà cũng chết?”.

Với giáo dục, chúng ta đang mất công lo những vấn đề rất lớn, là làm sao tăng tỷ lệ tiến sỹ trên sinh viên, làm sao lọt top quốc tế, làm sao đổi mới nội dung chương trình, cách dạy và học. Có phải vì vậy mà được phép quên đi những ngôi trường mục nát mỏi mệt chực chờ đổ xuống đầu học sinh, quên đi đầu vào sư phạm mỗi môn chỉ 3 điểm, quên đi hàng vạn trẻ em vùng cao đang "đói" con chữ!?

Không thể phủ nhận nhiều năm qua nhà nước đã cố gắng chăm lo cơ sở vật chất ngành giáo dục, bằng chứng là nhiều ngôi trường mới cóng mọc lên khắp mọi miền đất nước. Nhưng chừng đó xem ra chưa đủ, tốt biết mấy nếu những dự án ngàn tỷ thôi không phí hoài để có thêm những ngôi trường an toàn.

Đến khi nào ngành giáo dục mới hết những chuyện vụn vặt mà đáng lẽ ra nó phải được giải quyết rốt ráo trước khi nghĩ đến những vấn đề vĩ mô. Sự nghiệp trồng cây chỉ mất mười năm nhưng sự nghiệp trồng người gấp mười lần thế. Không thể tiến xa nếu cứ "vác tre đầu ngọn" giống như xây tòa tháp phải bắt đầu từ nền móng. Giáo dục cũng thế!