Gió Tháng Chạp thổi ngang phố vài cơn khiến buổi chiều cuối năm như dài thêm. Con người vốn đã phải sống hối hả vì cuộc mưu sinh lại càng hối hả hơn trong buổi chiều khép lại năm cũ.

Một góc quán nhỏ trên con đường be bé ở một thành phố trung bình, từng giọt cà phê rơi thầm lặng, tia nắng chiều xiên qua tán lá non rồi rơi từng hột tròn hột dẹt xuống nền gạch rêu phong.

Ngoài kia dòng xe cộ hối hả hoàn tất những công việc cuối cùng trước khi ai về nhà nấy đón thời khắc năm mới. Bỗng dưng tự hỏi: Một đời người có bao nhiêu lần cuối năm? Ơ hay! ít, nhiều thất thường chẳng ai trả lời được cho đến khi về với thiên cổ.

Chợ hoa dần tàn, người ta bắt đầu khuân đi từng mảng màu để lại chỏng chơ hàng sạp lác đác hoa rơi, đâu đó chỉ còn lại những cuộc mặc cả cuối cùng.

Kìa em bé bán phong bao lì xì có khuôn mặt đen nhẻm, dáng em liêu xiêu lướt qua dưới tán cây bò cạp vàng rồi lẫn khuất sau hàng chậu cúc dài ngun ngút. Em bán hết chưa?

Một đời người có bao nhiêu ngày cuối năm?

Một đời người có bao nhiêu ngày cuối năm?

Kìa chị hàng rong tơi tả quang gánh, chân đi không bén đất kiếm thêm chút đỉnh cho lũ trẻ ở nhà có bộ đồ mới xúng xính. Chị đã kịp mua thêm gì hay chưa?

Kìa ông vé số còn nặng tay quá đỗi mà người mua cứ tụm năm tụm bảy bên những gốc mai, gốc đào còn sót lại. Có kịp bán hết ngày cuối năm không?

Kìa bác xe ôm bên ngã tư đường ánh mắt tư lự có chút ngán ngẫm, hôm nay đông người thế mà không có ai cần đến bác chăng?       

Kìa anh đánh giày ngồi tiu nghỉu hồi lâu, nhả từng cuộn khói mơ màng đăm chiêu nhìn những đôi giày bẩn mà chẳng có đôi chân nào chịu dừng lại…

Kìa mấy bóng hồng má ửng môi son, em khe khẽ kẻo làm rụng rơi cánh hoa đào mỏng manh trước gió đang mỏi mòn ngóng đợi những chủ nhân cuối cùng rước về tô sắc thắm.

Kìa vạt chồi non trên thân cây lỗ chỗ vết thời gian, đừng trách móc đôi vàng anh tinh nghịch đang tìm chổ để yêu thương.

Ngày cuối năm bỗng buồn, bỗng đẹp lạ thường!

Thế là chúng ta đang nói lời chia tay với năm cũ, cái năm mà cách đây 12 tháng chính chúng ta háo hức đợi chờ rồi gọi là năm mới.

Theo thời gian như thế, vòng tròn “cũ - mới - mới - cũ…” bất tận cứ quay đi quay lại một cách lặng lẽ và tự nhiên. Để rồi mỗi chiều cuối năm nhìn lại vẫn khiến trong lòng vừa thấy thiếu vắng, vừa tiếc nuối bâng khuâng. 

Chiều cuối năm, người ta thường dễ tha thứ cho lỗi lầm của những ngày qua; cố gắng quên đi những gì không may mắn, phiền muộn và hướng về một năm mới an lành và hạnh phúc.

Chiều cuối năm, giọt nắng muộn màng còn sót lại ngoài sân qua khoảng không loang lổ của khung cửa nhỏ hằn in dấu thời gian. Cỗ xe thời gian từ từ lăn bánh trôi qua.

Chiều cuối năm, vòng quay thời gian đang chuẩn bị kết thúc một chu kỳ, dù lặng lẽ hay ồn ào, dù đau khổ hay hạnh phúc cũng đã đang chuẩn bị qua đi.

Chiều cuối năm, có khi vàng vọt như ngày hạ, có khi lại lâm thâm gió bấc mưa phùn, có lúc hối hả tất bật, có khi lại thấy bình an lạ thường.

Đã đón biết bao chiều cuối năm, và rồi chợt nhận ra rằng quá khứ không trở về và cuộc đời không giống như cuốn phim có thể tua lại nếu cần.

Rồi bất chợt ngộ ra cuộc đời như một bộ phim không có kịch bản, dẫu có đớn đau, hạnh phúc, nhục tủi hay vinh quang thì bộ phim đời vẫn tiếp diễn vô tình và chắc chắn mọi thứ rồi sẽ qua.

Tất cả, đôi khi chỉ là để tiếc nuối, bâng khuâng khi tĩnh lặng thấy lại mình sau một khoảng đủ dài thời gian. Chỉ có yêu thương, vị tha, sẻ chia là thứ đáng để neo giữ lại trong cuốn phim cuộc đời.

365 ngày với đủ đầy những dư vị, cung bậc và sắc màu cuộc sống: vui, buồn, thành công và cả thất bại… nhưng mỗi chúng ta đều có quyền hy vọng vào một tương lai trong năm mới.

Kính mời quý độc giả gửi chia sẻ ý kiến của mình về vấn đề này qua hộp thư toasoan@dddn.com.vn. Bài viết phù hợp sẽ được đăng tải kèm theo chế độ nhuận bút nhanh, hấp dẫn.

Bạn đang đọc bài viết [CẢM XÚC NGÀY XUÂN] Bâng khuâng chiều cuối năm tại chuyên mục Tâm điểm của Báo Diễn đàn doanh nghiệp. Liên hệ cung cấp thông tin và gửi tin bài cộng tác: email toasoan@dddn.com.vn, hotline: (024) 3.5771239,